Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Vui vui Nhầm điện thoại.

Hiểu ra lý do ban sáng anh dặn: “Tắt máy của anh đi để khỏi phiền em”

Nhầm điện thoại

Cầu trời cho bồ cũ đừng đột nhớ mong rồi nhắn gọi hôm nay, cầu trời cho cậu bạn thân “chưa xa mà vẫn nhớ” đừng hò hẹn ăn trưa. Nhưng, chị không gọi cho anh ngay mà lập cập vào toilet, thầm thì gọi cho… anh đồng nghiệp đang ở ngay phòng bên cạnh: “Anh ơi, sáng giờ anh có nhắn nhe, gọi điện gì cho em không? Đừng nha! “Ổng” giữ điện thoại em rồi”.

Rồi tiện tay, chị bấm chiếc điện thoại mình đang giữ, không phải vì tò mò muốn tìm hiểu “thế giới riêng” của chồng mà chị nghĩ mình đã tận tường. Hai chiếc điện thoại "sinh đôi" vẫn để cạnh nhau, im lìm, vô hồn.

Giá mà chị đừng cầm nhầm. Giá mà chúng đừng giống nhau. Nhưng, nỗi lo chồng sẽ nhận những cuộc gọi hay tin nhắn “riêng tư, kín đáo” của mình khiến chị cứ nhấp nhổm mong mau hết giờ làm.

Nhưng ngay tức thì, những… góc khuất trong đó đã khiến chị như hóa đá. Tất tưởi giúp con làm vệ sinh cá nhân, gấp nấu điểm tâm cho cả nhà và cấp tốc điểm trang trong năm phút, trước khi phóng xe đi làm, chị quơ vội chiếc điện thoại trên bàn ăn mà quên lửng ít giây trước đó, chị đã bỏ điện thoại của mình ở phòng khách.

Chưa kể, những đoạn gay gắt nói xấu anh và nhà chồng với cô bạn thân… Giờ nghỉ trưa, chị gọi điện cho anh để dò la, nghe giọng anh bình thản giải đáp nên chị hít một hơi dài tự trấn an mình. Chuyện êm xuôi cho đến sáng hôm ấy, buổi sáng trước hết con trở lại trường sau kỳ nghỉ hè. Anh đồng nghiệp sau khi thót tim vì thấy số máy của chồng chị gọi đến, tiếp chuyện thót tim vì đã lỡ nhắn: “Ăn sáng chưa cưng?” cho chị cách đó hai phút

Nhầm điện thoại

Giá mà vợ chồng chị đừng tin tức nhau đến thế! Giá mà hai người đã xóa sạch “dấu vết”… Giá mà… không có những “giá mà” vô dụng thế này…   ĐỖ AN. Thật nguy hiểm khi số điện thoại khó nhớ của hai người ấy lâu nay đã nằm trong… trí quên của chị, giờ không có cách nào để báo động cho họ! Rồi chị giật thột nhớ ra điện thoại của chị kết nối với mail riêng và facebook, chỉ cần nhấp một cái là vào được ngay.

Chiều đó, hai vợ chồng đều chóng vánh trở về, tranh nhau làm việc nhà và cùng coi sóc con. Anh đi làm sau, nghĩ đương nhiên chiếc điện thoại còn lại là của mình, nên ung dung đút túi quần, không thèm bấm màn hình lên rà. Giờ có nhẽ anh cũng đã đến công ty ở Bình Dương, cách xa chị gần 30 cây số, không thể nói anh nghỉ một buổi làm để về đổi điện thoại lại cho nhau.

Anh sẽ… thống kê được chị có bao lăm người bạn thuộc dạng “đặc biệt”, sẽ đọc tuốt tuột những đoạn chat đưa đẩy hay những email lơi lả bông đùa của một người xem viết như một nghề tay trái, xem chuyện “say nắng” như nguồn cảm hứng sáng tạo, xem chuyện đôi khi “ngoài chồng ngoài vợ” một tí cũng chẳng sao.

Không ai nói với ai về những “phát hiện” của mình. Không cần phải lục lọi email hay facebook, vì ngay những tin nhắn điện thoại cũng đủ tố cáo anh đang có người phụ nữ khác. Chị trở về phòng làm việc, đi tới đi lui vẽ ra kịch bản người đồng nghiệp vui tính, hay tiêu khiển bằng cách “đốt nhà” người khác, để tối về… đối chất với chồng.

Thôi rồi, phen này bao nhiêu “ruột gan” của chị xem như phơi bày trước mắt chồng. Vào đến công ty, chị mở điện thoại ra xem giờ theo nếp, tá hỏa khi thấy cái hình nền… lạ hoắc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét