Em sẽ để mình chìm lòng trong mung lung thương nhớ
Em cũng từng ngây ngô như thế, hình dung rằng đó là cách để bảo vệ bản thân. Có lẽ, đêm hỗ tương mở cửa sổ để gió tràn vào phòng, rồi cứ thế thiên nhiên lăn ra ốm. Chớm ngày, ngày được nghỉ, theo lề thói em gọi anh ấy cùng đi dạo Phố. Rồi ai đó đi sau xe em, gọi em ngập ngừng. Em dậy sớm hơn mọi người, thấy đời hưng phấn lạ. Phố rì rào điệp khúc của đêm. Trời đêm nhiều sao và nhiều gió, em lắng nghe trong tiếng đêm có cả tiếng thở dài.
Em đến với công việc của em, bạn bè của em, em muốn quên đi một mảnh tình vừa-mới-cũ. Em chợt mỉm cười thấy lòng bình yên lạ. Gió heo may se lạnh, trời cao trong veo, và lá vàng khẽ khàng cuốn theo đám gió.
Ừ thì em có thấy mình thỉnh thoảng lạ lẫm, chỉ là nhìn thấy anh ấy ngủ say mà miệng cũng nhoẻn cười. Chỉ vì anh đã rũ bỏ em! Em diện bộ áo xinh, điểm trang nhẹ nhõm một tẹo. Và em… Em lấy lại nhịp sống bình thường nhanh hơn em nghĩ.
Lạ và muốn cảm ơn anh đến lạ. Nhưng không phải vì em rung động. Em dần lớn qua những ngày tháng buồn sau một mối quan hệ vỡ vạc. Em vừa chia tay ái tình. Em biết rõ rằng đến công ty ngày nghỉ cũng sẽ chẳng có ai ở đó, nhưng em vẫn đến, vì em chưa biết nhà anh ấy. Mà vì em sợ hãi. Nhưng đôi mắt ấy vẫn nhìn em nồng ấm.
“ Dậy chưa em? Sao muộn thế này vẫn còn ngủ? Dậy nhanh đi nhé, năm phút nữa anh qua!” Cũng là vì không còn ai cho em nũng nịu. Em nhoẻn cười, một người con trai đáng yêu cứ vụng trộm xuất hiện trong cuộc sống của em. Và em… Em đã thôi khóc lóc sau một ngày dài chìm mình trên Phố. Em mỉm cười trước gương để chắc chắn rằng mình xinh đẹp hơn ngày thường. Sợ một mối tình nữa lại nhạt nhẽo qua vai… Sợ một người nữa đến rồi đi trong ngắn ngủi… Sợ một lần nữa em đổ vạ Thu và Phố làm mắt em ngấn nước… Nên em lắc đầu, cố nói cho rành rọt.
Em nhận ra rằng giữa bọn em có những khoảng ồn ào, rất ồn ã. Em đi ngược về phía không anh. Dù vậy, đôi lúc vẫn còn chừng như đó những miền xa cách cũ dội về, vẫn thấy buồn, vẫn thấy tình thênh thang…Nhưng bữa nay anh ấy không nghe máy, cả di động và máy bàn đều không có ai đáp em, chỉ là giọng của tổng đài vang lên khô khốc. Bây giờ em chỉ muốn như thế này thôi.
Có chăng là mỗi người có thể tự tìm cho mình lối ra và đủ kiêu dũng để bước qua hay không mà thôi. Em biết, có nhẽ vì đi cùng anh ấy nên em mới nhận ra rằng Phố trong em đã trở nên khác biệt, dị biệt hẳn kể từ khi xa anh. Em đang lớn có phải không? Em cảm nhận rõ rệt được rằng: Không yêu có thể làm em buồn, nhưng không yêu sẽ chẳng thể làm cho em buồn mãi.
Chỉ còn đó hiện hữu một nét môi duyên và một vài mắt lúng liếng biết gợi tình. Đó là khi em chấp nhất bê một chồng tài liệu, cũng khá nặng, anh ấy lừ mắt và vẻn vẹn một câu: - Để anh! Giữa bọn em không có một chút nào ngại ngùng, giấu diếm.
Em biết rằng khi một cách cửa khép lại, sẽ có một cánh cửa khác được mở ra. Em bật cười với cái ý nghĩ của riêng mình. Và Em thôi không còn trốn chạy… Trời sang Đông, gió ùa về khô khốc, thổi bay những mảnh khăn len cố níu chút hơi ấm trên người.
Phố Sáng nay Thu dùng dằng trên phố, em chạy xe ra ngoài hít hà cho căng lồng ngực cái vị của một chớm thu. Bởi nếu là anh, em sẽ không cần giấu mềm yếu sau khuôn mặt được thêu dệt kỹ. Mùa Thu của em đã qua, mùa mà em không muốn mình vội chồng chất những thương xót đã qua.
Em lạ. Giờ tan tầm vẫn đông đúc, nườm nượp. Em thản nhiên hít thở giữa đời, em điềm nhiên đón nhận ái tình từ Người – những người tồn tại bên cuộc sống của em rất thật chứ không phải là một-ai-đó đặc biệt. 3. Em đi trên Phố tợ hồ lướt giữa những đám mây. - Anh sẽ đợi, đến khi nào em có thể.
Bỗng dưng… em nhói lòng khi nhớ đến anh. Em không hiểu nhiều về những môn thể thao đó, nhưng anh ấy động viên cho đội nào, em khích lệ cho đội đó, em thấy mình vui.
Em nhận ra rằng mình hay quan tâm đến việc anh ấy vui hay buồn, cũng thiên nhiên ngồi ngoan ngoãn bên cạnh chuyên chú theo dõi nét mặt khi anh ấy xem một trận bóng đá.
Mùa thu là mùa của ái tình, sao em lại mang một khối sầu? Em sầu em rầu bởi người ta quá phũ.
Chỉ đến khi thật gần, thật gần hơn nữa, em mới đủ tự tin nắm lấy bàn tay ấy. Thu trong em lần này đến sớm, mới chớm đã làm em đau. Em cùng anh ấy thú thực ắt, không giống như em và anh đã từng. Em cứ ngồi thừ mặt ra đó, ngắm nhìn anh ấy ngủ mê say, nghe nhịp thở đều đều, sờ tay lên trán mới biết rằng anh ấy sốt. Em ghé quán quen, nhấm nháp một nâu nóng cho ấm lòng và tự mình khâu những mảnh cắt từ trái tim đang rỉ máu.
Từ cả những ngày em yêu, đến những ngày em hanh buồn. Không buồn bã nhiều về anh, không chối bỏ quá khứ và ảo mộng về tương lai với một người con trai khác. Thôi thì… chậm mà chắc! Đêm hút gió, chỉ có lá cùng em trò chuyện.
Để rồi em sẽ là người níu giữ người đó ở lại, không vô tâm lãnh đạm, không nông cạn xót thương. Em đã có đủ tự tín để ra phố, khi mà quầng thâm đôi mắt được che đi, khi mà bọng mắt sưng của những đêm dài thao thức cũng được che đi. Lúc mới yêu anh vẫn thường chờ em trước cửa.
Em đi từ chỗ làm về nhà, ngồi sau xe một người, nghe những câu chuyện cười vặt vãnh. 5. Phố. Lúc mới yêu anh vẫn thường gọi em dậy. Em chào anh ấy để anh ấy ra về.
Thế nên, em cũng chỉ khẽ khàng như thế để yêu mà thôi!. Bên anh ấy, một người đủ kiên nhẫn để chờ, và vẫn đang chờ. Em sẽ để mình chìm lòng trong vết thương cũ đã lành da. Dọc con phố em đi không một bóng người. Anh ấy đã đi theo em đủ lâu, ngay khi tan sở, xong lại sợ bị em phát hiện nên cứ lẳng lặng tránh mặt em.
1. Em chậm chạp làm mướn việc ấy mỗi tuần một lần. - Không anh ạ. Biết đâu đấy rồi ra em thức dậy, thấy đời thảnh thơi. Anh đi. Rồi sau lần đó có những lúc em chẳng còn ngại ngùng bẽn lẽn, có những lúc chủ động nhắc anh ấy mặc áo ấm và nên ra về sớm, hoặc có ở lại thì cũng đừng mở tung cửa sổ để đón gió vào phòng như thế, kẻo ốm.
Song cũng có thỉnh thoảng tồn tại những khoảng rất lặng, lặng đến lạnh người.
Giữa bọn em cũng không hề tồn tại một lời tỏ tình nào hoành tráng, chỉ là một ngày gió thổi nhiều, tai em như ù đi, anh ấy kéo vòng tay em lên trước, siết nhẹ. Em thương người ấy đủ nhiều, yêu cũng đủ nhiều, sẽ không để lạc tay nhau như em từng lạc mất anh rồi mãi mãi không bao giờ tìm thấy nhau nữa. Anh ấy vẫn đi cạnh em mỗi tối, vẫn gọi em café cuối tuần, vẫn cùng em làm việc hăng say nơi công sở.
Phố lạ. Anh ấy nằm ngủ gục trên bàn, tập tài liệu vẫn còn đang dịch dở. - Nhưng đi phố một mình nguy hiểm lắm! Nói rồi anh ấy vẫn đi cạnh em, đi cạnh em cho đến lúc về nhà. Em nhận ra rằng, em sẽ vẫn còn cần một ai đó đi bên cạnh, lo lắng cho em, quan hoài em mỗi ngày, là bờ vai cho em tựa và là nơi em nhõng nhẽo như trẻ nhỏ.
- Du này, từ mai anh qua đón em đi làm nhé? Một bàn tay vụng nắm trọn lấy tay em. Biết đâu đấy sự chia ly này là đúng đắn. - Em dạo phố hóng gió để đêm về ngủ ngon. - Này Du, sao em về muộn thế? Quay nhìn lại em mới nhận ra là anh cùng chỗ làm.
Và gió cũng khẽ mơn man bên tai. Và Phố quên đi một mảnh tình buồn Có những ngày nghỉ em cho phép mình thảnh thơi. Và lúc mới yêu có bao giờ em dậy sớm để đi cho kịp giờ, cứ nán ngủ trên giường để nghe giọng anh lèm bèm bên điện thoại.
Khi ấy, anh nói với em. Em níu kéo vốn là điều chẳng thể. Em cùng anh ấy đi dạo khắp đó đây, lưu những ô cửa kính, những người bán hàng rong, những nụ cười của em vụng dại, cả ánh mắt đắm say ham mê nơi anh ấy,… tuốt lưu vào những tấm ảnh.
“À, ra là sau khi chia tay con người ta sẽ lớn!” Em dần lớn qua những tháng ngày biết yêu. Em thích cảm giác mình được xoay tròn trong lá vàng rơi, được xoay cuồng quay trong những âm thanh vắng lặng mà chỉ buổi đêm Hà thành mới có.
Nhưng là của một mối tình không trót. - Mình chia tay nhau em nhé! Tay anh buông lơi, mắt anh thôi không còn nhìn em si mê. 6. Anh ấy vẫn thiên nhiên nhìn em rét mướt, vẫn trách móc khi em làm lỗi việc và vẫn tỏ ra quan hoài khi thấy em có chút yếu lòng.
Người ta thường tự khép chặt mình, đóng cửa con tim chỉ vì một mối tình vừa vỡ lẽ (Ảnh minh họa) 4. Tình trong em lần này đi sớm, mới chớm đã làm em quên. Hóa ra Phố mênh mang buồn những ngày xa anh giờ đây lại trở thành vui tươi nhí nhảnh, lại tươi trẻ hát những câu hát rì rào.
Em đã nghe tim mình thổn thức. Em chợt buồn. Có những lúc thế này em mới biết, trong khi anh ấy hiểu quá rõ và quá tỉ mỉ về em còn em thì không hề để tâm đến anh ấy, dù chỉ là một tẹo. Chỉ mỗi mình em với khúc hát chia ly là thân thuộc, dắt díu tay nhau đi trên Phố. Vì em sợ đường đông đúc, vì em sợ ngột ngạt. Giờ tan tầm buổi Thu chạm ngõ vẫn phả vào em hơi thở của tình ái.
Nhưng em còn vương vấn một mùa Thu cũ – mùa Thu nơi có tình em vẫy gọi. Công ty sáng đèn, phòng làm việc của anh ấy sáng đèn.
Bất giác anh ấy hỏi một câu làm em yên lặng. Và tháng năm là một chuỗi những ngày không ồn ã, giống như tình yêu trong em không niềm nở. Hóa ra, vắng anh ấy thật buồn. Vậy nên, em để tất cả hóa nhạt nhòa và chìm lặng trong gió một góc phố buổi chiều tà. Nhưng may mắn rằng những ngày em nuôi mộng ảo đó, có một người vẫn còn ở bên cạnh, chờ và song hành.
- Vâng, mình chia tay. Phố có biết em đang buồn không? Phố có biết em đang giận hờn? Phố có biết em đang tự trách? Và Phố có biết… nỗi đau này đến bao giờ em mới tự chữa lành? 2. Chỉ là trong quá vãng anh ấy đã không cho mình dịp và em thì quá vô tư để nhận ra.
Cả con phố dài lặng im, chỉ còn gió. Biết đâu đấy, rồi em sẽ lại yêu giữa một ngày Thu đầy gió, tay trong tay với một anh chàng chẳng phải anh?vững chắc sẽ không phải là anh. Những xúc cảm vụn vỡ không tên cũng lạ. Từ sau lần anh ấy ốm, chẳng hiểu sao em biết “xót” cho một người, vốn dĩ chẳng phải là anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét